THẦY TRẦN VĂN ƠN – KHI DƯỢC SỸ ĐI LÀM NÔNG DÂN TRỒNG DƯỢC LIỆU

0
15

Thầy Trần Văn Ơn –Khi Dược sỹ đi làm nông dân trồng dược liệu

Mọi người vẫn hay gọi thầy như vậy: Thầy Ơn!!!

Không phải vì không ai biết thầy là Phó Giáo sư – Tiến sĩ, mà bởi vì thầy vốn giản dị và thân thiện như vậy – một người thầy có Tâm!!!

Bên ly trà nóng, chúng tôi có cơ hội được trò chuyện và phỏng vấn thầy về một số vấn đề liên quan đến ngành Dược, cơ hội và thách thức cho sinh viên, để từ đó giúp các bạn nhìn nhận và định hướng tốt hơn cho tương lai của mình!

Dạ em chào thầy, thầy có thể kể 1 vài điều về thành tích học tập khi còn là sinh viên, cũng như phương pháp để có thể đạt được thành tích đó không ạ?

Từ khi còn nhỏ tôi đã rất thích cây. Có lẽ đó cũng là lí do tôi học dược. Rồi năm hai đại học, được học môn Thực vật, tôi thích lắm! Vì Thực vật thì liên quan đến cây mà! Rồi tôi may mắn được Bác Trương Quang Ẩn, dắt tay lên gặp Tiến sỹ khoa học Trần Công Khánh, nhờ thầy Khánh chỉ bảo. Từ đó tôi tham gia nghiên cứu thực nghiệm khoa học.

Tôi làm say mê lắm, lúc đầu tôi nghiên cứu cây Găng Trâu vì nghe nói nó có tác dụng trục thai chết lưu. Tôi tò mò lắm, không biết nó có cái chất gì mà có tác dụng tốt vậy. Do đó thực tập môn nào tôi cũng mang mẫu theo để “nghiên cứu” luôn, lúc đầu là ở Bộ Môn Thực Vật, Dược liệu, Dược  lý, rồi sang Bệnh viện Y Học Cổ Truyền Trung Ương làm thí nghiệm trên chuột với cô Nguyễn Thị Hiền. Cô Hiền mới học mô hình nghiên cứu của OMS (tên cũ của Tổ chức Y tế Thế giới WHO). Hồi đó nó khổ nhưng mà vui lắm! Tôi chủ động nghiên cứu, có chỗ nào không hiểu thì nhờ thầy cô hướng dẫn. Chứ không bị động như một số bạn sinh viên bây giờ, lên thầy cô bảo gì thì làm đó!

Chủ động nghiên cứu, có chỗ nào không hiểu thì nhờ thầy cô hướng dẫn.

Tôi còn nhớ có lần đi lấy máu trâu, phải đợi họ chọc tiết xong rồi cầm ống ra hứng, mà phải đi sớm nữa ấy chứ. Nghĩ lại thấy hồi đó mình cũng gan thiệt, chả biết khó biết khổ là gì.

Thầy có thành tích nào nổi bật khi còn là sinh viên?

Năm nhất thì nhà trường cử lớp trưởng, nhưng mà từ năm 2 đến năm 5 là tôi “bị” lớp bầu làm lớp trưởng. Hồi đó hăng lắm, làm gì thì cả lớp cùng làm. Tôi nhớ có năm đạt danh hiệu “tập thể sinh viên xã hội chủ nghĩa” và được cái giải thưởng là cả lớp đi nghỉ mát ở Đồ Sơn, mà cả trường mới được mỗi lớp tôi. Cái khó khi làm lớp trưởng lắm ý kiến lắm ,người nói này người nói kia. Nhưng là người lãnh đạo, mình phải quyết thì mọi người mới làm theo được. Làm lãnh đạo là phải biết ra quyết định, rồi mới khiến mọi người tuân theo quyết định đó được.

À, năm 4 tôi được nhận học bổng do quĩ Huynh đệ trao cho sinh viên giỏi của năm, bác Ẩn lục thành tích học tập cả trường năm đó chỉ thấy có mỗi tôi, mà học bổng này chưa từng được trao trước đó, chứ không như bây giờ, học bổng rất nhiều. Học bổng đó trao theo thành tích học tập, tôi cũng không nhớ là bao nhiêu nhưng mà được 1 số tiền cũng tương đối!

Hồi đó sinh viên mình còn theo chủ nghĩa trung bình. Tôi vẫn nhớ cái khẩu hiệu của một số sinh viên “hư”: “Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, học tập bình thường, yêu đương là chính!” Nghĩa là người giỏi với người dốt cũng như nhau, ai ra trường cũng được bố trí việc làm, chứ không như bây giờ. Nhưng tôi không cam chịu cái đó, tôi nghĩ mình phải theo đuổi cái ước mơ, cái mục tiêu của mình! Khi tốt nghiệp, tôi được giữ lại trường để học lớp trợ lý nghiên cứu và giảng dạy(tương đương thạc sỹ bây giờ), lớp chỉ có 5 người thôi, trong đó có thầy Bình là Hiệu trưởng bây giờ, tôi là lớp trưởng.

Mình phải theo đuổi cái ước mơ, cái mục tiêu của mình.

Thành tích của thầy thật ấn tượng, vậy thầy có suy nghĩ thế nào về tầm nhìn của Dược sỹ hiện nay ạ?

Sinh viên bây giờ à, theo tôi học lệch về chuyên môn nhiều quá, theo hướng chuyên gia nhiều hơn, trong khi đó kỹ năng làm việc lại rất yếu. Mà chuyên môn đó cũng chưa đủ sâu để theo nghiệp nghiên cứu. Trong khi đó doanh nghiệp người ta còn cần kỹ năng làm việc, họ trả tiền vì thành quả mà! Thế nên mới có người kêu là:” Sao tôi giỏi như vậy lại không có ai dùng?” . Nhưng mà giỏi kiểu đó là “giỏi què quặt”,vì kỹ năng làm việc mới là yếu tố tạo nên sự thành công.

Với kinh nghiệm 6 năm làm giám đốc DKpharma và vai trò tuyển dụng, thầy Ơn nhận định:

Có 3 lí do khách quan khiến sinh viên bị “giỏi què quặt”:

Một là do chương trình học, học rộng nhưng không sâu, khiến sinh viên cái gì cũng biết nhưng lại biết chung chung, ra ngoài không đủ sâu để sáng tạo. Vì thế mà làm nghiên cứu cũng dở mà làm doanh nghiệp thì cũng dở.

Hai là do cách đánh giá: thi trắc nghiệm nhưng khả năng làm bộ đề trắc nghiệm chưa cao, thậm chí nhiều khi chỉ đòi hỏi như một công nhân, khiến tư duy sáng tạo bị hạn chế.

Thứ ba là kĩ năng mềm vẫn chưa được đưa vào giảng dạy trong chương trình chính thống, cá nhân tôi và Bộ môn cũng đang cố gắng để có thể đưa kĩ năng mềm vào giảng dạy nhưng chưa được nhiều.Nếu như đưa được thành công kĩ năng mềm vào chương trình chính thống thì quá hay, cải thiện cả một thế hệ cho đất nước!

Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận nguyên nhân chủ quan, sinh viên bây giờ quá thụ động và ít trải nghiệm! Nhưng mà điều nghịch lí là bây giờ các em lại có đầy đủ điều kiện để học hỏi. Chính phủ cũng đang yêu cầu khởi nghiệp từ sinh viên, rồi có rất nhiều chương trình cho sinh viên học tập và trải nghiệm, thế nhưng nhiều sinh viên vẫn còn lười! Vả lại, khi trải nghiệm thì phải trải nghiệm từ thực tế, được đào tạo bài bản hẳn hoi, trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, từ đơn giản đến phức tạp thì mới hiểu được!

Khi trải nghiệm thì phải trải nghiệm từ thực tế, được đào tạo bài bản hẳn hoi, trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, từ đơn giản đến phức tạp thì mới hiểu được!

Chính phủ đã kí hiệp định EVFTA, theo thầy thì điều này ảnh hưởng như thế nào đến các dược sỹ?

Sắp tới cái hiệp định này mà được kí thì nước ngoài sẽ vào Việt Nam rất nhiều, mở ra nhiều cơ hội nhưng cũng nhiều khó khăn. Sinh viên bây giờ tuy học nhiều nhưng đều là học tư duy làm thuê, ít người có tư duy làm chủ! Cứ ngày đi làm 8 tiếng rồi về thôi chứ không thích tự đứng ra làm chủ. Rồi sau cái hiệp định này, có lẽ họ “ngồi chờ được bóc lột” (đi làm TDV hãng để được lương cao). Như thế cũng không có gì là xấu cả, tuy nhiên những vị trí quản lí cấp cao thì không bao giờ người Việt có thể với tới được!Nhưng đất nước thực sự cần những người  thích làm chủ, đủ năng lực làm chủ để cống hiến! Về lâu dài, khi doanh nghiệp nước ngoài đưa lao động vào Việt Nam, thì lúc đó phải cạnh tranh, đó mới là cuộc chiến thực sự về năng lực! Ai giỏi thì trụ được, còn ai kém sẽ bị đào thải! Vì vậy các em không còn cách nào khác là phải nâng cấp bản thân mình lên để cạnh tranh với lao động nước ngoài.

Vậy theo thầy, chúng ta có thể có những giải pháp nào ạ?

Hiện tại Bộ môn Thực vật đang đỡ đầu và dạy một lớp(tự nguyện) có tên là “Chung tay phát triển dược liệu Việt Nam” với Slogan: “Không ngại lực cản, Không nản ý chí, không phí thời gian, không màng danh ảo”. Ngoài ra cũng có một số lớp như lớp “Dược sỹ thành đạt” của thầy Bách đây, tôi thấy cũng rất tốt, chúng ta hãy cùng nhau chung tay để đào tạo ra những người trẻ tốt hơn cho đất nước! Hiện nay các hợp tác xã, công ty phát triển dược liệu ở các địa phương cũng đang rất cần người trẻ về làm Giám đốc đó!. Nhưng quan trọng là phải dám dấn thân, dám chịu trách nhiệm! cơ hội thì có rất nhiều, chỉ là nguồn lao động có đủ năng lực để đáp ứng được nhu cầu của doanh nghiệp hay không mà thôi!

Rất cảm ơn thầy đã dành thời gian cho buổi phỏng vấn ngày hôm nay!

Phỏng vấn: Mai Xuân Bách và Phan Thị Huyền Trang

Viết bài: Mai Xuân Bách và Phan Thị Huyền Trang

Cảm nhận của tác giả: Tôi coi anh Ơn là một đàn anh, một người thầy lớn. Mặc dù chỉ được làm việc cùng với anh trong một năm từ 2014-2015 trong dự án Fairwild, nhưng tôi đã được học hỏi rất nhiều từ anh. Được anh chỉ dẫn cách trình bày một dự án, được anh dẫn đi tham quan các mô hình trồng dược liệu trên Hà Giang và Quảng Ninh, được anh chỉ dẫn nghiên cứu thực địa,… Những điều trên đã giúp tôi có một tầm nhìn lớn về ngành Dược liệu. Cho đến giờ, tuy không làm việc trực tiếp với anh, nhưng tôi vẫn luôn sẵn sàng hợp tác với anh trong bất cứ cơ hội nào có thể. Rất cám ơn anh, một Dược sỹ nông dân.