Giới thiệu sách: 21 Bí mật của những nhà diễn thuyết tài ba nhất lịch sử

0
9
nhà diễn thuyết tài ba

Giới thiệu sách:

21 Bí mật của những nhà diễn thuyết tài ba nhất lịch sử – James C. Humes

– Thaihabooks dịch và phát hành –

Cảm nhận: Đây là một quyển sách giúp cho các bạn mong muốn trở thành một diễn giả chuyên nghiệp, các leader và các manager. Các kinh nghiệm được trình bày rõ ràng, dễ hiểu dễ áp dụng. Việc học hỏi có thể đi theo từng bước một sẽ giúp cho việc phát biểu và dẫn dắt các thành viên trong đơn vị trở nên dễ dàng hơn.

Tóm tắt: Thông qua 21 chương với 21 bí quyết. Hãy thể hiện là một người lãnh đạo mạnh mẽ ngay từ khi mở đầu bài thuyết trình. Bài thuyết trình cần phải được trình bày ngắn gọn, rõ ràng, cô đọng hướng tới các vấn đề cụ thể của khán giả đang gặp phải. Các nghệ thuật khi sử dụng từ ngữ, ngụ ngôn, câu chuyện, sự hóm hỉnh và slide cần phải phù hợp để tăng hiệu quả của diễn thuyết. Phần kết luận phải rõ ràng và đóng đinh vào chủ đề. Ngoài ra khi xin tài trợ, hãy trở thành một người biết vận động tài trợ giỏi.

Trích đoạn:

Nhân cách và khả năng bán hàng của CEO mới là nhân tố then chốt cho sự phát triển lành mạnh của công ty. Nếu vị giám đốc điều hành không thể thuyết phục, đảm bảo và quảng bá về thế mạnh độc nhất cũng như tương lai của công ty thì công ty đó sẽ đứng bên bờ vực thẳm.

Thủ tướng Blair “quá khéo léo khi nói về những thành tựu chứ không phải là bản chất thực sự của những thành tựu đó”.

Chương 1: Nghệ thuật tạm dừng trước khi phát biểu.

Anh không nói ngay lúc đó mà quan sát khuôn mặt của khán giả và buộc từng khán giả kể cả đó phải bắt gặp ánh mắt của anh. Những tiếng xì xầm của đám đông lặng xuống thành im bặt khi Juarez đứng gần một phút nhìn chăm chú vào khán giả, nhẩm lại trong đầu mở đầu bài thuyết trình của mình.

Giống như việc diễn viên thể hiện một nhân vật tầm cỡ, bạn cũng có thể củng cố sự tín nhiệm của bạn thông qua hành động(tạm dừng).

Việc cố tình tạm dừng rước khi trả lời có tác dụng tăng sức năng cũng như sự thông thái cho cả câu trả lời của bạn lẫn cảm nhận của khán giả đối với câu trả lời đó. Khán giả sẽ đánh giá bạn đã thực sực lắng nghe câu hỏi của họ thay vì vội vã đưa ra câu trả lời được soạn sẵn. Nó giống như chiếc đai an toàn giúp bạn tránh những sơ suất nói chuyện dông dài. Trước khi trả lời, hãy nhìn thẳng vào mắt người đặt câu hỏi và giữ ánh nhìn của họ trong một nhịp.

Chương 2: Nghệ thuật nói lời mở đầu.

Những người thuyết phục thành công mở đầu thông điệp của mình một cách mạnh mẽ, chứ không phải bằng những lời tán dương hay cảm tạ nghe lọt tai.

Mở đầu nhã nhặn là mở đầu ngớ ngẩn. Đừng lãng phí thời khắc tâm lý quan trọng bằng những lời ba hoa rỗng tuếch và sáo rỗng. Đừng cảm ơn hay xin lỗi khán giả gì cả. Hãy mở đầu thật mạnh mẽ.

Nếu bạn đang muốn tiết lộ một tin tức gay cấn hay một thông tin đầy kinh ngạc, hãy thử dùng nó làm lời mở đầu.

Churchill đã từng giải thích rằng việc tán dương ở phần mở đầu của bài phát biểu nghe như thể đang xu nịnh, trong khi đó cùng một lời tán dương những được đưa ra ở giữa bài phát biểu thì lại có cảm giác chân thành.

Nếu bạn muốn có phong cách như một nhà lãnh đạo, hãy bắt đầu thật mạnh mẽ.

Chương 3: Nghệ thuật thể hiện phong thái.

Dù xuất hiện ở đâu thì nhìn ông vẫn rất cuốn hút, cho dù là khi bước vào căn cứ tạm thời hay xung trận.

Trang phục chính là lời tuyên bố. Việc chọn trang phục không nên suồng sã hoặc lựa chọn ngẫu nhiên.

Churchill, cũng như Roosevelt, là một diễn viên năng khiếu bẩm sinh. Ông hiểu rõ sức mạnh trang phục của mình: chiếc kính gọng đen nặng mà ông đeo khi đọc diễn văn, điếu xì gà ve vẩy trên tay trái, và ngón tay đặt hình chữ “V chiến thắng” được giơ lên bằng tay phải. Ngay cả chiếc mũ ông đội cũng có sự khác biệt: đó là sự kết hợp giữa mũ phớt mềm và mũ tròn quả dưa.

Hãy tìm lấy một phong cách đặc trưng phù hợp với bạn, và mọi người sẽ nhận ra nét đặc trưng của bạn. Hãy làm cho phong cách của bạn thật đơn giản nhưng đồng nhất.

Chương 4: Nghệ thuật thể hiện thông điệp.

Điều mấu chốt là gì? Viết trong một câu! Điều anh muốn khán giả thực hiện sau khi kết thúc là gì?

Cho dù bạn đang tham gia cuộc gặp gỡ với một nhà đầu tư vào bữa sang đang chào hàng hoặc giới thiệu sản phẩm, điều bạn cần làm trước hết là đưa ra được thông điệp mấu chốt.

Ông khuyên những người chuẩn bị lên phát biểu, trước tiên hãy suy nghĩ xem họ muốn khán giả thực hiện điều gì, sau đó xây dựng bài phát biểu dựa trên hành động đó.

Một khi đã xác định được mục tiêu thì mọi thứ sẽ được định hướng thẳng tới kết quả cuối cùng. Kể xong câu chuyện, ông nói thêm:”Đầu tiên chúng ta phải xác định được ai là khách hàng quan trọng của mình.”

Chương 5: Nghệ thuật nói ngắn gọn.

“Đơn giản là đẹp” là một kỹ thuật thuyết trình mà các tổng thống cũng như các nhà thuyết giáo thường sử dụng làm nền tảng cho các phát biểu của mình.

Ngắn hơn đồng nghĩa với ngọt ngào hơn.

Nếu tất cả khán giả đều trông đợi một bài phát biểu điển hình dài 20 phút, bạn hãy khiến họ kinh ngạc bằng một câu chuyện dài một phút mà vẫn tóm lược được thông điệp của bạn.

Dù bạn đang chăm sóc cho vòng eo của mình hay đang chuẩn bị thông điệp truyền tải thì bạn cũng không cần phải “ăn hết những thứ được phục vụ”.

Các cổ đông ngồi vào chỗ và chờ đợi vị chủ tịch đọc bản báo cáo đó trong vòng 30 phút, bao gồm cả phần chào hỏi,… nhưng thay vào đó, ông lại mở đầu là:”Thưa quý vị, các nhà phân tích kinh tế của chúng ta hôm nay sẽ hỗ trợ cho bài phát biểu của tôi, như quý vị có thể thấy qua các con số và bảng biểu được thể hiện trong báo cáo trên tay quý vị.” Sau một lúc tạm dừng, ông tuyên bố bằng âm lượng lớn hơn:”Tăng trưởng là rất tốt!”

Khi các chuyên gia kết thúc bài phát biểu của mình, Eisenhower dừng lại và chỉ nói hai từ: “Đi thôi!”. Một lần nữa, sự ngắn gọn chính là sức mạnh và cũng rất dễ nhớ.

Thông điệp được nói vắn tắt đó dễ ghi nhớ. Trên thực tế, sự ngắn gọn mới là lỗi lạc. Nhà quản lý trẻ đó thường để người khác, những người đang hào hứng thể hiện quan điểm, phát biểu dông dài các ý kiến khác nhau. Anh thường chăm chú lắng nghe các quan điểm của họ và ghi chép vắn tắt. Sau đó khoảng hai phần ba thời gian phiên họp, anh sẽ nói câu gì đó đại loại như… Cho tới lúc đó thì số từ anh ấy nói ra là ít nhất. Nhưng anh thường tóm tắt khá hiệu quả phần thảo luận trước đó và kết thúc bằng câu hỏi chốt của mình. Vị CEO thường yêu cầu anh trả lời cho chính câu hỏi của mình. Và anh ấy sẽ đề cập đến các khuyến nghị một cách xúc tích, nói những điều mà anh đã sắp xếp cụ thể trong đầu trong suốt cuộc họp.

Hình ảnh có liên quan
Winston Churchill, Abraham Lincoln là một trong những người có tài diễn thuyết, hùng biện bậc thầy

Chương 6: Nghệ thuật trích dẫn

“Những người không bao giờ dẫn lời người khác thì cũng không bao giờ được người khác dẫn lời” Benjamin disraeli

Bạn có thể nói rằng JFK có khả năng thống soái các câu châm ngôn và của con người vĩ đại đó và sắp xếp chúng theo hàng ngũ như pháo binh. Vào một tuần trong tháng 10 năm 1960, Kennedy đã cho “diễu hành” một đội quân gồm những lời thông thái của Robert Frost và Socrates, Dante….

Quy tắc đầu tiên, thấy thoải mái với lời trích dẫn. Đừng đề cập tới bất kỳ tác giả nào mà bạn không quen thuộc hoặc thấy không thoải mái khi trích dẫn.

Quy tắc thứ hai: nổi tiếng và ngắn gọn.

Viết lên giấy và đọc: Nếu bạn viết lên giấy và đọc lời trích dẫn của một người không hề nổi tiếng, nó cũng có thể hiệu quả.

Trích dẫn chéo: Còn có gì bất ngờ hơn việc trích dẫn lời nói của đối thủ chính trị nhằm hỗ trợ cho ý kiến của chính mình.

Diễn văn như một nhà hát. Vì vậy hãy chọn ra một câu trích dẫn phù hợp và đóng khung nó lên những đạo cụ sân khấu.

Lời trích dẫn được đưa ra vào giữa bài phát biểu sẽ như thể một sự thay đổi tốc độ của cầu thủ phát bóng chày.

Kịch tính hóa để nhấn mạnh. Sau này Churchill đã nói với ông rằng: Này, ông phải dùng loại kính gọng màu đen giống tôi. Kính cũng dùng làm đạo cụ được, giống như điếu xì gà của tôi vậy.

Chỉ sử dụng một câu trích dẫn duy nhất cho mỗi bài phát biểu, sau đó hãy kịch tính hóa nó. Đọc nó, thể hiện nó, diễn với nó. Hãy trao quyền lực cho lời trích dẫn của bạn!

Chương 7: Nghệ thuật nêu thống kê.

Nước nóng để làm mềm dây thanh âm(nước lạnh có thể khiến nó co lại), còn bánh quy là để cho đủ liều năng lượng bằng đường.

Một vài số liệu được đưa ra một cách chính xác và trung thực, với mục đích đạt được sự tín nhiệm ngay lập tức, số khác lại được thể hiện một cách tròn trĩnh hơn, nhằm giúp khán giả dễ ghi nhớ.

Quá nhiều số liệu sẽ khiến khán giả tê liệt.

Người nghe có thể sẽ nghi ngờ về các con số khi chúng trông giống như đang được quảng cáo.

Bạn muốn có điều gì: sự tin tưởng tại thời điểm bạn nói hay sự ghi nhớ trong tâm trí của khán giả trong ít nhất một tuần sau đó.

Để tăng tối đa độ tin cậy, hãy trích dẫn một số liệu như cách bạn thường làm trong nghệ thuật trích dẫn, bằng cách lấy ra một tấm thẻ, đeo kính vào và đọc số liệu đó.

3R về các con số: Giảm bớt(reduce), làm tròn(round), và có liên quan(relate).

Giảm bớt các số liệu thống kê: các khảo sát chỉ ra rằng với một số liệu thống kê, phần lớn khán giả nếu không có bút hay giấy vẫn có thể ghi nhớ từ bài thuyết trình.

Việc dùng cùng lúc hai số liệu thống kê sẽ kiến khán giả bối rối và nhầm lẫn. Tác động của số liệu thông kê đầu tiên sẽ bị rối tung lên và trở nên vô nghĩa khi bạn trích dẫn thống kê thứ hai. Do đó hãy chọn cái tốt nhất.

Làm tròn các số liệu thống kê: Ngày nay ta tư duy theo số 10, do vậy hãy liên tưởng những con số của bạn tới số lượng các ngón tay.

Các số liệu thống kê cần có sự liên quan tới người nghe: những thống kê đơn giản có thể được thể hiện ở dạng hình ảnh dễ mang lại tác động lớn hơn.

So sánh với thứ thân quen: sử dụng các hình ảnh thân quen để làm nổi bật con số thống kê.

Sử dụng số lẻ: Viết ra con số chính xác lên mẩu giấy chứng tỏ rằng bạn đã nghiên cứu và có thông tin đó ngay trên tay, chứ không phải phụ thuộc vào trí nhớ.

Kết quả hình ảnh cho thống kê

Chương 8: Nghệ thuật không lạm dụng slide trình chiếu.

Một chuỗi những hình ảnh không thể thay thế cho niềm tin và kinh nghiệm cá nhân của diễn giả đó.

Nếu mục tiêu của bạn là trở thành một nhà lãnh đạo thì hãy biến các slide trình chiếu thành đạo cụ cho bạn chứ không phải một cái nạng.

“Cái lưỡi có thể vẽ ra những thứ mà mắt thường không thể thấy” Lời nói là tinh túy trong giao tiếp.

Các hình ảnh trực quan nên được sử dụng với mục đích củng cố, chứ không phải thay thế cho bài thuyết trình.

Nếu bạn sử dụng hình ảnh trực quan, mỗi lần hãy chiếu một cái thôi. Khi bạn chuyển sang chủ đề tiếp theo, hãy chuyển slide đó đi hoặc thay thế nó bằng màn hình đen, để khán giả luôn chú ý tới bạn.

Làm slide đơn giản: nếu bạn phải mất thời gian để giải thích cho một slide hay một vật trưng bày thì đừng sử dụng chúng trong bài thuyết trình của mình.

Sau này cô nói với tôi rằng”Không phải vấn đề là tôi không cần tới tập ảnh, mà là tôi đã học được bí mật thật sự khi chòa hàng” Đó chính là những lời cô nói ra và cá tính mà cô thể hiện.

Các slide là món khai vị chứ không phải là món chính.

Slide: Slogan – Large – Illustration – Directional – Erase – Speech

Chương 9: Nghệ thuật sử dụng sự hóm hỉnh. 

Sự khác biệt giữa một câu chuyện cười và sự hài hước đó là sự khác biệt giữa một bức ảnh khiêu dâm với một cảnh tình yêu trong một bộ phim hay. Truyện cười được kể mang nghĩa thuần túy – không liên quan mấy tới bài phát biểu sau đó, sẽ là sự xúc phạm tới khán giả.

“Tinh túy của sự hài hước là sự bất ngờ”. Tại sao lại phải cố tỏ ra hài hước khi ai cũng biết trước rồi? Thay vào đó hãy giấu câu chuyện thú vị vào giữa bài phát biểu, rồi chắc chắn sẽ đến lúc đưa ra vài khoảnh khắc thư giãn nào đó.

Các nhà lãnh đạo không bắt đầu bài diễn văn bằng những chuyện cười cũ rích mà họ tăng gia vị cho bài phát biểu của mình bằng những mẩu chuyện hóm hỉnh.

Hãy khiến câu chuyện của bạn thực tế và có sự liên quan.

Bí quyết kể chuyện cười đó là hãy kể nó bằng chính trải nghiệm của bạn.

Đừng ngại việc phải phóng đại sự thật. Có phải bạn đang tuyên thệ đâu chứ. Giống như có sự phóng túng về niêm luật thì cũng có sự phóng túng về độ hóm hỉnh.

Minh họa bằng truyện ngụ ngôn – Kể chuyện chứ đừng đọc truyện.

Một câu chuyện hài hước có thể dùng để bắt đầu một bài phát biểu ngắn chừng hai phút và cũng có thể được dùng làm cách kết thúc hiệu quả cho một bài phát biểu.

Chương 10: Nghệ thuật sử dụng ngụ ngôn

Jesus đã khéo léo sử dụng các ngụ ngôn để giải thích cho những đức tính mang tính trừu tượng. Ngụ ngôn giúp minh họa cho các khái niệm trừu tượng.

“Kinh nghiệm” là một từ trừu tượng, và sẽ không có hiệu quả nếu không có hình ảnh nảo giúp cho tài sản đó ăn nhập vào tâm trí của người dân.

Biến khái niệm thành nghĩa cụ thể.

Hãy nhìn lại những trải nghiệm của bạn. Cuộc đời của bất kỳ ai cũng là một kho chứa đầy những câu chuyện. Nguyên liệu ở ngay trước mặt nhưng rất niều CEO lại lưỡng lự trong việc kể chuyện về cuộc đời của họ. Khi bạn chia sẻ vài điều về bản thân với người khác, bạn sẽ giành được niềm tin và sự yêu mến của họ, và họ sẽ sẵn sàng tin tưởng những điều mà bạn đang thuyết phục.

Một câu chuyện có thực để truyền đạt quan điểm của bạn.

Chương 11: Nghệ thuật thể hiện cử chỉ

“Nhà lãnh đạo tài giỏi nhất hành động như những gì đã nói và biến lời nói thành hành động” – Khổng Tử.

Bill Clinton tồn tại và chiến thắng nhờ các kỹ năng tuyệt vời biểu hiện rõ sự thành khẩn và cam kết. Ông chiến thắng nhờ cách nói chứ không phải nội dung lời nói.

Thực ra nếu bạn không phải là diễn viên chuyên nghiệp, sử dụng chúng chính là tự sát. Hãy tập trung vào chỉ một động tác trong một cuộc họp hay nói chuyện.

Ra tín hiệu chính xác vào đúng thời điểm.

Một cử chỉ có thể là tất cả những gì cần thiết để lời nói của bạn được chú ý.

Đôi khi cử chỉ đúng đắn còn diễn đạt hùng hồn hơn từ ngữ.

Biểu đạt bằng cơ thể thể hiện niều hơn cả từ ngữ. Những tín hiệu không lời có thể gây ám ảnh lớn hơn cả lời nói.

Lãnh đạo đôi khi cần nhiều hơn lối nói dài dòng. Họ được yêu cầu cần các hành động có thể thấy rõ.

Kết quả hình ảnh cho ngôn ngữ cơ thể

Chương 12: Nghệ thuật nhìn bài diễn văn và đọc

Ghi nhớ rồi hội thoại hóa.

“Không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ được phát biểu khi mắt bạn đang nhìn xuống”. Khi nhìn xuống và nói, bạn đang làm tuột mối liên hệ giữa bài phát biểu và người nghe. Bạn phải nhìn người nghe khi nói chuyện với họ.

Hãy nhìn xuống và ghi nhớ thật nhanh nội dung mà bạn nhìn được. Ngẩng đầu lên và nghỉ một chút. Sau đó, hãy nhìn cái đèn bàn hoặc một đồ vật nào đó ở phía xa rồi coi nó như người nghe, rồi nói những gì bạn vừa ghi nhớ. Sau đó lại nhìn xuống xem nội dung tiếp theo, ngẩng đầu lên và nghỉ, và lại nói tiếp.

Hãy nhìn xuống và nhìn vài từ. Ngẩng đầu lên và nghỉ một giây. Sau đó nói lại nội dung theo cách của bạn.

Ngắt nghỉ giúp một bài phát biểu giống như một cuộc đối thoại.

Chương 13: Nghệ thuật tạo nhịp như làm thơ.

“Mỗi bài diễn văn là một thứ thi ca không có ngữ điệu, không thể đong đếm” Churchill.

Nếu phát biểu là văn xuôi, kỹ thuật cụm nối cụm sẽ biến nó thành thi ca.

Khi nhìn vào cách trình bày các cụm từ, hãy đánh dấu những từ song song sẽ xuất hiện.

Hãy chú ý cách mà các từ lặp âm khiến bạn chú ý.

Hãy xem khoảng cách các cụm giới từ song song giúp ngâm xướng bài phát biểu như thế nào.

Churchill cho rằng khi phát biểu trực tiếp, một dấu chấm phẩy là cấm kỵ – trong khi dấu gạch ngang phù hợp với giai điệu của phát biểu hoặc nói chuyện.

Xin nhắc lại, việc bố trí giúp các từ và cụm từ quan trọng tác động trực tiếp tới mắt bạn. Bạn sẽ không phải dán mắt vào văn bản.

Chương 14: Nghệ thuật tạo vế đối.

Churchill được cho là đã nghĩ ra một công thức rất dễ nhớ được viết tắt là CREAM, nghĩa là contrast(đối lập) – rhyme (vần) – echo (lặp) – alliteration (lặp âm đầu) – metaphor (ẩn dụ).

Vần là thủ thuật chủ yếu.

Hiệu ứng lặp một từ hoặc một cụm từ.

Lặp lại âm đầu và kích hoạt.

Phương pháp ẩn dụ : “Những cụm từ của Churchill như “Tranh luận tại hội nghị thượng đỉnh”, “Bức màn sắt” đã gắn với ngôn ngữ ngoại giao vĩnh viễn”

Chương 15: Nghệ thuật đặt câu hỏi.

Đôi khi, đưa ra câu hỏi chính xác sẽ giống như việc có được ánh sáng điện và sức mạnh của một tia chớp.

Trong các cuộc kiểm tra chéo của các nhân chứng, một quy tắc không đổi là không bao giờ đặt câu hỏi nếu bạn không chắc chắn về câu hỏi.

Không phải tất cả câu hỏi đều yêu cầu trả lời “có” hoặc “không” ngay cả khi không được nói ra. Đôi khi những câu hỏi tu từ – những câu hỏi không yêu cầu có câu trả lời – được đặt ra như một phương thức phát biểu nhằm thúc đẩy người nghe tham gia.

 

Chương 16: Nghệ thuật dùng Kết quả hình ảnh cho đặt câu hỏitừ

Trong bất kỳ cuộc nói chuyện hay thuyết trình nào, có thể bạn sẽ muốn nhấn mạnh vào một từ nào đó. Bạn không làm điều đó bằng cách hét to từ đó lên. Bạn làm điều đó một cách hiệu quả nhất bằng cách dừng lại một chút trước khi nói ra từ đó.

Sự tạm dừng đầy ý nghĩa có thể biến đổi ngay cả những từ hoặc cụm từ quen thuộc thành cách giao tiếp hấp dẫn.

Nhưng nếu bạn là một giám đốc điều hành, hãy tự giới hạn một từ(không sử dụng) trong mỗi bài nói chuyện hoặc tuyên bố.

Trong mỗi lời phát biểu của bạn – cho dù là một thông báo hoặc lời nhận xét ngắn gọn giới thiệu một sản phẩm mới – hãy xác định từ khóa.

Chương 17: Nghệ thuật chủ động.

Hãy bỏ thể bị động trong bài phát biểu.

Cách xây dựng lời nói sử dụng thể bị động quá thường xuyên chỉ dẫn tới trạng thái của tư duy bị động.

Chương 18: Nghệ thuật xin tài trợ.

Chúng ta có thể mô tả công thức của Franklin cho việc gây quỹ với bốn từ sau: Thách thức – Thiết kế – Quyên góp – Đấu tay đôi.

Thách thức: Bạn đang cung cấp cơ hội của một vận may lớn. Theo một nghĩa nào đó, bạn đang bán cho nhà đầu tư tiềm năng tấm vé đến kho báu. Vì vậy, đừng là một nhà cung cấp trên chiếc đầu gối uốn cong. Hãy bước đi với một dán điệu tự tin. Hãy nhìn thẳng vào mắt ông ta và nói.

Thiết kế: Vẽ ra một hình ảnh. Họ sẽ không ủng hộ ông chỉ vì ông nổi tiếng là một người đàn ông thông minh. Họ phải hình dung sản phẩm mới sẽ làm việc như thế nào. Các nhà tài trợ muốn hình dung ra những gì mà họ đang đầu tư vào. Các nhà tài trợ phải thấy rằng bạn thực sự quan tâm đến dự án trước khi họ quan tâm.

Quyên góp: Bạn nghĩ rằng bạn có thể yêu cầu điều gì đó lớn nhất? Sau đó tăng gấp đôi nó! Đừng đưa vào yêu cầu của bạn là họ sẽ cho bạn bao nhiêu mà là bạn sẽ cần bao nhiêu. Biết con số của bạn.

Đấu tay đôi: Hãy chờ cho đến khi an ta trả lời trước khi bạn nói bất cứ điều gì. Sự chờ đợi – không phải là yêu cầu – là phần khó khăn nhất, nhưng đó là công thức chắc chắn để thành công khi gây quỹ.

Chờ đã, bà ấy có thể cần thời gian để xem xét tình hình về dòng tiền của mình. Hãy dùng đôi mắt kiên định để nhìn thẳng vào mắt bà ta.

Chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi cho đến khi đôi mắt bà ấy chớp. Trong khi chờ đợi, hãy đứng như một bức tượng. Hãy để bà ấy là người đầu tiên phát vỡ không khí im lặng và nói chuyện. Nếu bà ấy trả lời đầu tiên, gần như bà ấy sẽ không bao giờ nói không.

Theo cách này, nếu nhà tài trợ tiềm năng nói rằng bà ấy sẽ gọi lại trong một tuần, thì đừng đứng cạnh điện thoại của bạn. Hãy chờ 10 ngày hoặc hai tuần, và sau đó gọi lại cho bà ấy vào giờ ăn trưa, khi bà ấy không ở đó.

Bà ấy có thể không suy nghĩ về chuyến viếng thăm và yêu cầu của bạn trong vòng 10 ngày đến hai tuần. Để lại một tin nhắn điện thoại sẽ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho họ.

Trong cơ hội hiếm hoi đó, khi nhà tài trợ nói không, ít nhất bạn cũng trở thành một người ngang hàng và có được sự tôn trọng của bà ấy.

Khi bạn nói chuyện với nhà đầu tư tiềm năng một lần nữa, đừng nói về tiền bạc ngay lúc đầu. Hãy hỏi xem bà ấy thấy ý tưởng đó như thế nào? Bà ấy hình dung ra dự án đó như thế nào? Một khi bạn có được lời khuyên của bà ấy, nghĩa là bà ấy đã cam kết một nửa là sẽ đưa tiền.

Chương 19: Nghệ thuật nhấn mạnh lời nói.

Cụm từ nhấn mạnh là cây bút đánh dấu của bạn, thắp sáng câu phía sau đó. Ví dụ:

BÍ MẬT TRONG QUẢN LÝ NHÀ HÀNG RẤT ĐƠN GIẢN, NÓ CÓ THỂ ĐƯỢC TÓM TẮT THEO CÁCH NÀY: [tạm dừng] Khoa học về kinh doanh….

Hãy giới hạn bản thân sử dụng một lần nghệ thuật này trong mỗi bài nói chuyện, sau đó chỉ sử dụng nó để làm nổi bật một lời bình luận thông minh mà bạn muốn chuyển tới khán giả của mình.

Chương 20: Nghệ thuật nói lời kết.

Ấn tượng cuối cùng thật mạnh mẽ. Thậm chí nếu bài phát biểu của bạn thật nhàm chán, bạn vẫn có thể khuấy động khán giả bằng một cái kết tốt. Để có một đoạn kết mạnh mẽ, bạn phải thu hút được những cảm xúc nhất định Tự hào – Hy vọng – Tình yêu – Sợ hãi.

Sử dụng các giai thoại, đúc kết từ lịch sử, lấy đi nhiều nước mắt chính là các cái kết có thể sử dụng.

Chương 21: Nghệ thuật tạo sự khác biệt.

Giao tiếp nhiều hơn là những từ ngữ mà bạn thể hiện. Nó cũng là ấn tượng mà bạn tạo ra. Các nhà lãnh đao không nói theo những bài viết sẵn. Họ làm những điều khiến người nghe phải nhớ mãi.

Diễn giả sẽ không thể có được sức mạnh của nghệ thuật thuyết trình nếu thể hiện những điều mà người khác đoán trước được hay những thứ thiếu cá tính.

Để truyền đạt được một quan điểm cụ thể, nếu tình huống yêu cầu bắt buộc, thì cả Lincoln lẫn Churchill đều có thể trực tiếp quỳ và bò. Họ chẳng ngại liều lĩnh với hình ảnh của mình. Họ dám khác biệt trên chặng đường tiếp cận của mình.

Ta có thể gặt hái được rất nhiều bằng cách liều lĩnh thực hiện những điều không tưởng.